“Khi đời chao đảo, em làm gì?”
Hiện giờ em không thể nào nói được vì họng đau rát – đúng hơn là chỉ có thể thều thào, hai vai đau nhừ, chân thì bầm dập. Và đó là một trong rất nhiều những điều “kì diệu” mà “Tôi Thú Dữ” đã mang đến cho em. Những điều kì diệu khác thì sao nhỉ?
Sáng hôm đó, hơn 5 giờ em ra khỏi nhà, bắt đầu cuộc hành trình 2 ngày đến với Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao. Sau 2 giờ đứng trên xe bus, cuối cùng em cũng đến được trụ sở TGM, nơi đã trở nên rất đỗi thân thương sau khoá học Tôi Tài Giỏi! lần trước. Em được xếp vào nhóm 2. Coach ra đón nhóm là Coach Hoàng Linh, em đặc biệt ấn tượng với nụ cười của chị, chị cười cũng vô cùng hết mình ^^. Mới sáng mà trời đã âm u, có lẽ sẽ mưa, không khí oi bức. Coach nhìn nhóm hỏi: “Nóng không các em? Nóng nhờ. Để chị quạt cho nhá!”. Thế là chị ấy cầm tập giấy vừa đi xung quanh vừa quạt khắp nhóm.(đáng iu quá đi!!)
Nơi diễn ra khoá học (chiến trường) là một địa điểm khác nên phải di chuyển bằng ô tô. “Chiến trường” này nhiều cây lắm cơ. Sau màn chào mừng của anh Khoa thì trời mưa thật! (Chúng ta sẽ chiến đấu trong mưa ư? – quả là… lãng mạn?!), sau đó thì mưa ngớt. Và rồi Coach dẫn nhóm ra nơi mà thử thách đang chờ chúng em. Nhìn thấy những thanh log, em… sợ, không nhớ là đã đến mức đồng tử dãn rộng hơi thở đứt quãng chưa.
Buổi sáng hôm đó em là người cuối cùng trong nhóm lên thử thách. Coach đến bên em, bảo em nói về mục tiêu, em bối rối mãi mới nói được ra, rồi em lên log. Mặc dù các bạn ai cũng đã mệt nhoài nhưng tất cả đều dồn hết tâm trí giúp em qua. Cuối cùng thì em đã… không qua được.
Buổi chiều, chúng em được thông báo rằng, những gì diễn ra lúc sáng chỉ mới là… khởi động (ôi trời ơi, chỉ mới là khởi động?). Tuy nhiên cùng với đó chúng em cũng được anh Khoa chỉ ra cho những lỗi cơ bản đã mắc phải và nhiều lưu ý khác ^^.
Thành viên đầu tiên của nhóm em lên log. Bạn ấy bắt đầu bước đi. Thanh log lắc điên đảo. Rồi bạn ấy ngã, rồi đứng lên bước tiếp, rồi lại ngã, lại đứng lên… Chúng em ở bên cạnh gắng hết sức mình vừa đỡ bạn, vừa đẩy bạn lên, vừa gào thét: “CỐ LÊN! CỐ LÊN! PHẢI LÀM ĐƯỢC!” dù cho cơ bụng thắt lại, tay mỏi nhừ, log đập vào chân đau điếng, mồ hôi ướt sũng. Bạn ở trên không ngừng đập tay để có thể đứng vững. Và thế rồi, bạn ấy đã làm được. Tiếng nhạc chiến thắng vang lên. Cả nhóm vỡ oà sung sướng…
Em là người thứ 4 trong chiều hôm đó. Sau khi em đeo tất cả đồ bảo hộ lên người, Coach Hải gọi em ra. Coach hỏi em về mục tiêu, về những gì em đang cảm thấy, nói với em rất nhiều điều. Coach nắm chặt vai em, ánh mắt anh quyết liệt nhưng cũng đầy tin tưởng. Em thấy một cảm xúc rất mạnh căng tức trong lồng ngực, dường như chưa bao giờ em đối mặt trực diện với mục tiêu của mình như thế.

Em lên log, dang rộng tay, và bước những bước đầu tiên. Thanh gỗ lắc mạnh không ngừng, giống như con đường đi đến thành công vậy – không bao giờ bình lặng cả, đầy thử thách, đầy khó khăn, luôn chao đảo. Nhưng có một thứ bất biến, đó là mục tiêu-”một mục tiêu mà em thực sự hạnh phúc khi thực hiện”. Em nhằm thẳng mục tiêu mà bước, không biết đã ngã bao nhiêu lần, dần dần bước hết thanh log. Mục tiêu đang ở ngay trước mặt rồi. Thanh log càng lúc càng lắc mạnh. Em gần như ngã xuống, nhưng các bạn đã đẩy em lên. Coach Hải ở ngay bên cạnh không ngừng nhắc nhở em, động viên em, thúc đẩy em, những điều anh nói dữ dội mà day dứt, không ngừng lặp lại như muốn khắc sâu vào tâm trí em: “Khi đời chao đảo, em làm gì?”. Thanh log vẫn lắc, lắc và lắc, hai cánh tay em đau mỏi như muốn rời ra, nhưng em không còn cảm thấy nữa. Trong đầu chỉ nghĩ đến mục tiêu, đem hết sức mình đập tay thật mạnh, tựa như một con đại bàng bé nhỏ đang tập bay vậy, đầy kiêu hãnh và hạnh phúc.

Và tiếng nhạc ấy vang lên, em nghe thấy Coach nói: “Chúc mừng em!”.
Trong suốt hai ngày, mỗi lần giúp đỡ bạn vượt qua thanh log dù đôi khi chỉ có thể gào thét động viên tinh thần cho bạn. Mỗi lần chứng kiến các bạn chiến đấu và chiến thắng, mỗi lần được nhìn thấy những khoảnh khắc cảm động không thể tìm thấy ở bất kì nơi nào khác, tất cả chúng em đều vô cùng hạnh phúc. Một niềm hạnh phúc khó tả, khi thì vỡ oà, khi thì lan toả.
Hai ngày qua có lẽ không phải là hai ngày thoải mái nhất, nhưng là hai ngày kì diệu nhất trong cuộc đời em.
Hai ngày em đã chiến đấu vì bản thân và vì bạn bè mình.
Hai ngày đã cho em thấy em có thể làm được nhiều hơn em nghĩ.
Hai ngày đã cho em hiểu trong cuộc đời mỗi người bạn bè quan trọng đến nhường nào.
Hai ngày cho em hiểu ý nghĩa “Hạnh phúc để thành công”.

Giờ đây thật khó để nói được điều gì, từ sâu trong trái tim mình, cho em được nói lời cảm ơn. Em cảm ơn anh Khoa, cảm ơn Coach Hải, Coach Thu, Coach Quốc, Coach Linh, cảm ơn tất cả các Coach, cảm ơn các bạn nhóm 2, cảm ơn tất cả các bạn, cảm ơn những thanh log…
Cảm ơn… rất nhiều…
Tác giả: Nguyễn Hồng Liên
Cử nhân Tôi Tài Giỏi! Teen khóa ngày 14 – 16/1/2011 tại Hà Nội
Nguồn: Vươn Tới Thành Công
Hiện giờ em không thể nào nói được vì họng đau rát – đúng hơn là chỉ có thể thều thào, hai vai đau nhừ, chân thì bầm dập. Và đó là một trong rất nhiều những điều “kì diệu” mà “Tôi Thú Dữ” đã mang đến cho em. Những điều kì diệu khác thì sao nhỉ?
Sáng hôm đó, hơn 5 giờ em ra khỏi nhà, bắt đầu cuộc hành trình 2 ngày đến với Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao. Sau 2 giờ đứng trên xe bus, cuối cùng em cũng đến được trụ sở TGM, nơi đã trở nên rất đỗi thân thương sau khoá học Tôi Tài Giỏi! lần trước. Em được xếp vào nhóm 2. Coach ra đón nhóm là Coach Hoàng Linh, em đặc biệt ấn tượng với nụ cười của chị, chị cười cũng vô cùng hết mình ^^. Mới sáng mà trời đã âm u, có lẽ sẽ mưa, không khí oi bức. Coach nhìn nhóm hỏi: “Nóng không các em? Nóng nhờ. Để chị quạt cho nhá!”. Thế là chị ấy cầm tập giấy vừa đi xung quanh vừa quạt khắp nhóm.(đáng iu quá đi!!)
Nơi diễn ra khoá học (chiến trường) là một địa điểm khác nên phải di chuyển bằng ô tô. “Chiến trường” này nhiều cây lắm cơ. Sau màn chào mừng của anh Khoa thì trời mưa thật! (Chúng ta sẽ chiến đấu trong mưa ư? – quả là… lãng mạn?!), sau đó thì mưa ngớt. Và rồi Coach dẫn nhóm ra nơi mà thử thách đang chờ chúng em. Nhìn thấy những thanh log, em… sợ, không nhớ là đã đến mức đồng tử dãn rộng hơi thở đứt quãng chưa.
Buổi sáng hôm đó em là người cuối cùng trong nhóm lên thử thách. Coach đến bên em, bảo em nói về mục tiêu, em bối rối mãi mới nói được ra, rồi em lên log. Mặc dù các bạn ai cũng đã mệt nhoài nhưng tất cả đều dồn hết tâm trí giúp em qua. Cuối cùng thì em đã… không qua được.
Buổi chiều, chúng em được thông báo rằng, những gì diễn ra lúc sáng chỉ mới là… khởi động (ôi trời ơi, chỉ mới là khởi động?). Tuy nhiên cùng với đó chúng em cũng được anh Khoa chỉ ra cho những lỗi cơ bản đã mắc phải và nhiều lưu ý khác ^^.
Thành viên đầu tiên của nhóm em lên log. Bạn ấy bắt đầu bước đi. Thanh log lắc điên đảo. Rồi bạn ấy ngã, rồi đứng lên bước tiếp, rồi lại ngã, lại đứng lên… Chúng em ở bên cạnh gắng hết sức mình vừa đỡ bạn, vừa đẩy bạn lên, vừa gào thét: “CỐ LÊN! CỐ LÊN! PHẢI LÀM ĐƯỢC!” dù cho cơ bụng thắt lại, tay mỏi nhừ, log đập vào chân đau điếng, mồ hôi ướt sũng. Bạn ở trên không ngừng đập tay để có thể đứng vững. Và thế rồi, bạn ấy đã làm được. Tiếng nhạc chiến thắng vang lên. Cả nhóm vỡ oà sung sướng…
Em là người thứ 4 trong chiều hôm đó. Sau khi em đeo tất cả đồ bảo hộ lên người, Coach Hải gọi em ra. Coach hỏi em về mục tiêu, về những gì em đang cảm thấy, nói với em rất nhiều điều. Coach nắm chặt vai em, ánh mắt anh quyết liệt nhưng cũng đầy tin tưởng. Em thấy một cảm xúc rất mạnh căng tức trong lồng ngực, dường như chưa bao giờ em đối mặt trực diện với mục tiêu của mình như thế.

Em lên log, dang rộng tay, và bước những bước đầu tiên. Thanh gỗ lắc mạnh không ngừng, giống như con đường đi đến thành công vậy – không bao giờ bình lặng cả, đầy thử thách, đầy khó khăn, luôn chao đảo. Nhưng có một thứ bất biến, đó là mục tiêu-”một mục tiêu mà em thực sự hạnh phúc khi thực hiện”. Em nhằm thẳng mục tiêu mà bước, không biết đã ngã bao nhiêu lần, dần dần bước hết thanh log. Mục tiêu đang ở ngay trước mặt rồi. Thanh log càng lúc càng lắc mạnh. Em gần như ngã xuống, nhưng các bạn đã đẩy em lên. Coach Hải ở ngay bên cạnh không ngừng nhắc nhở em, động viên em, thúc đẩy em, những điều anh nói dữ dội mà day dứt, không ngừng lặp lại như muốn khắc sâu vào tâm trí em: “Khi đời chao đảo, em làm gì?”. Thanh log vẫn lắc, lắc và lắc, hai cánh tay em đau mỏi như muốn rời ra, nhưng em không còn cảm thấy nữa. Trong đầu chỉ nghĩ đến mục tiêu, đem hết sức mình đập tay thật mạnh, tựa như một con đại bàng bé nhỏ đang tập bay vậy, đầy kiêu hãnh và hạnh phúc.

Và tiếng nhạc ấy vang lên, em nghe thấy Coach nói: “Chúc mừng em!”.
Trong suốt hai ngày, mỗi lần giúp đỡ bạn vượt qua thanh log dù đôi khi chỉ có thể gào thét động viên tinh thần cho bạn. Mỗi lần chứng kiến các bạn chiến đấu và chiến thắng, mỗi lần được nhìn thấy những khoảnh khắc cảm động không thể tìm thấy ở bất kì nơi nào khác, tất cả chúng em đều vô cùng hạnh phúc. Một niềm hạnh phúc khó tả, khi thì vỡ oà, khi thì lan toả.
Hai ngày qua có lẽ không phải là hai ngày thoải mái nhất, nhưng là hai ngày kì diệu nhất trong cuộc đời em.
Hai ngày em đã chiến đấu vì bản thân và vì bạn bè mình.
Hai ngày đã cho em thấy em có thể làm được nhiều hơn em nghĩ.
Hai ngày đã cho em hiểu trong cuộc đời mỗi người bạn bè quan trọng đến nhường nào.
Hai ngày cho em hiểu ý nghĩa “Hạnh phúc để thành công”.

Giờ đây thật khó để nói được điều gì, từ sâu trong trái tim mình, cho em được nói lời cảm ơn. Em cảm ơn anh Khoa, cảm ơn Coach Hải, Coach Thu, Coach Quốc, Coach Linh, cảm ơn tất cả các Coach, cảm ơn các bạn nhóm 2, cảm ơn tất cả các bạn, cảm ơn những thanh log…
Cảm ơn… rất nhiều…
Tác giả: Nguyễn Hồng Liên
Cử nhân Tôi Tài Giỏi! Teen khóa ngày 14 – 16/1/2011 tại Hà Nội
Nguồn: Vươn Tới Thành Công
Chia sẻ ý kiến







Cám ơn bạn đã chia sẻ nhữgg cảm xúc thật đặc biệt này! Chúc bạn luôn mạnh mẽ và đầy quyết tâm!
thật tuyệt vời. tớ cũng đang có những phút giây chao đảo.. phải rồi tớ muốn tham gia khóa hoc này , cả khóa hoc tôi tài giỏi nữa... tớ phải làm gì đây
em muốn tham gia khóa học nhưng em không biết phải làm sao bây giờ